FIREFLIES ACROSS GENERATIONS - Digital Exhibition

First Wave (1975):
The Last Radio Broadcast from Saigon

Video: Kelly Tran

In the final weeks before the fall of Saigon, the U.S. launched Operation Babylift, evacuating over 3,300 Vietnamese children—many of them Amerasians, born to Vietnamese mothers and American soldiers. Some were orphans. Many were not. In the chaos of war, families made impossible choices, placing their children in orphanages for safety, surrendering them in hopes of a better future abroad. Most never reunited.

Trong những tuần cuối cùng trước khi Sài Gòn thất thủ, Hoa Kỳ khởi động Chiến dịch Babylift, sơ tán hơn 3,300 trẻ em Việt Nam—nhiều em là con lai giữa mẹ Việt và lính Mỹ. Một số em là trẻ mồ côi, nhưng phần lớn không phải. Trong cơn hỗn loạn của chiến tranh, nhiều gia đình đã phải đưa ra những lựa chọn không tưởng: giao con vào cô nhi viện để được an toàn, hy vọng con mình sẽ có tương lai tốt hơn ở nước ngoài. Phần lớn các gia đình ấy không bao giờ được đoàn tụ trở lại.

As tanks approached Saigon, the sound of helicopters filled the sky. Operation Frequent Wind airlifted over 7,000 Americans and at-risk Vietnamese from rooftops, including the haunting image of evacuation from the U.S. Embassy. On April 30, 1975, the Republic of Vietnam fell. President Dương Văn Minh surrendered, calling for peace, and with that, South Vietnam formally ceased to exist.

Khi xe tăng tiến vào Sài Gòn, tiếng trực thăng dồn dập vang khắp bầu trời. Chiến dịch Frequent Wind đã đưa hơn 7,000 người Mỹ và người Việt có nguy cơ bị đàn áp bằng trực thăng từ các nóc nhà — trong đó có hình ảnh ám ảnh về cuộc di tản tại Tòa Đại sứ Hoa Kỳ. Vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, nước Việt Nam Cộng Hòa chính thức sụp đổ. Tổng thống Dương Văn Minh kêu gọi hòa bình và tuyên bố đầu hàng. Kể từ thời điểm đó, miền Nam Việt Nam không còn tồn tại như một quốc gia.


Over 125,000 South Vietnamese were evacuated in the days that followed. But millions remained behind. Among them were high-ranking officers who saw no future under the new regime. Colonel Đại tá Hồ Ngọc Cẩn, and Five ARVN generals, Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Lê Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai, and Phạm Văn Phú, chose death over surrender. Their final act was one of loyalty, grief, and refusal to be erased.

Hơn 125,000 người Việt Nam đã được sơ tán trong những ngày kế tiếp. Nhưng hàng triệu người khác ở lại. Trong số đó có nhiều sĩ quan cao cấp, những người không thấy tương lai dưới chính quyền mới. Đại tá Hồ Ngọc Cẩn và năm vị tướng Quân lực Việt Nam Cộng Hòa,  Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Lê Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai và Phạm Văn Phú,  đã chọn cái chết thay vì đầu hàng. Hành động cuối cùng của họ là một biểu hiện của lòng trung thành, nỗi đau buồn, và sự khước từ bị xóa bỏ khỏi lịch sử.

An altar honors the six men. Their choice marked the end of a nation. For many, it was not just the fall of Saigon, but the loss of identity, home, and history.

Một bàn thờ tưởng niệm Đại tá Hồ Ngọc Cẩn và năm vị tướng. Quyết định của họ đánh dấu sự kết thúc của một quốc gia. Đối với nhiều người, đó không chỉ là sự sụp đổ của Sài Gòn, mà còn là sự mất mát của bản sắc, quê hương và lịch sử.


Beside the altar, a radio plays the last broadcasts from April 30th, 1975. The radio evokes what many heard in those final hours. Confusion. Hope. Then nothing.

Bên cạnh bàn thờ là một chiếc radio phát lại những bản tin cuối cùng từ ngày 30 tháng 4 năm 1975. Chiếc radio này gợi lại những gì mà người dân nghe được trong những giờ phút cuối cùng: sự hỗn loạn, hy vọng, rồi im lặng.

The altar and radio stand as witnesses to that silence — its weight, its grief, its afterlife in the Vietnamese diaspora. Here, we remember not only what was lost, but what still lives on in memory and mourning.

Chiếc bàn thờ và chiếc radio đứng đó như những nhân chứng cho sự im lặng ấy — sự nặng nề, đau thương và dư âm kéo dài trong cộng đồng người Việt tị nạn khắp nơi trên thế giới. Ở đây, chúng ta không chỉ tưởng nhớ những gì đã mất, mà còn nhắc đến những ký ức vẫn còn sống, vẫn đang được giữ gìn trong lòng của bao thế hệ.


Project visuals and hanging photographs from the final days echoes the atmosphere of April 1975— a sensory immersion into a nation’s collapse and its people's will to survive.

Hình ảnh trình chiếu và những bức ảnh treo từ những ngày cuối cùng gợi lại bầu không khí của tháng 4 năm 1975 — một trải nghiệm cảm giác về sự sụp đổ của một quốc gia và ý chí sinh tồn của một dân tộc.

The Five Generals & Colonel Ho Ngoc Can
Năm Tướng Quân & Đại tá Hồ Ngọc Cẩn

“In the final days of the Vietnam War, with the fall of the South being all but eminent, many members of the Republic of Vietnam, both citizens and public officials, made the decision to die with their country, rather than to witness or acknowledge the entrance of a Communist regime. From politicians, to military leaders and soldiers, and even ordinary citizens, all were more content with death than to pledge their allegiances to the red flag of Communism.”

"Vào những ngày cuối cùng của cuộc Chiến tranh Việt Nam, khi sự sụp đổ của miền Nam đã cận kề, nhiều người thuộc chính quyền Việt Nam Cộng Hòa—từ thường dân đến viên chức—đã chọn hy sinh cùng đất nước thay vì chứng kiến hay công nhận sự tiếp quản của chế độ Cộng sản. Từ chính trị gia, sĩ quan quân đội, đến người dân bình thường, tất cả đều chọn cái chết thay vì tuyên thệ trung thành với lá cờ đỏ của Cộng sản."